“Taiga, Taiga Amille Boucher”
Cái tên ấy cứ mãi vang vọng trong tâm trí tôi, dù tôi có cố gắng lờ nó đi hết sức có thể. Taiga ghét tôi, đó là điều mà tôi không thể nào mà phủ nhận được. Cuộc đời mà, đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng theo ý tôi được, người tôi yêu không yêu tôi cũng chỉ là lẽ thường tình mà thôi. Tôi đã chịu quá nhiều nỗi bất hạnh để có thể làm quen với sự phũ phàng của Taiga rồi. Giá như tôi bị một tên Ivan nào đó quăng cái xẻng vào đầu rồi chết quách ở một cái xó nào đó thì có lẽ sẽ tốt hơn là chịu đựng nỗi dày vò này. Ước sao cho tôi trẻ lại vài năm, để có thể ở bên cạnh em (xin lỗi nhưng kể từ lúc này trở đi, tôi không thể xem Taiga như một đứa cháu nhỏ được), ngày ngày được đưa em đi học trên chiếc xe đạp hai bánh, băng qua hàng giậu trắng và bụi mận gai… Ôi giấc mơ hão huyền, sao mà thành hiện thực được… Đứa trẻ 15 tuổi ấy (có lẽ) hoàn toàn nằm ngoài tầm với của gã đàn ông có con mắt phải bị chột này.
Những lời oán than trên kia chính là tiếng lòng của tôi, ngay lúc này đây, trái tim tôi đau đớn không kể xiết. Vào một buổi chiều Chủ nhật, Taiga được nghỉ ở nhà mà không cần phải vận chiếc váy caro xanh và mặc áo sơ mi thắt cà vạt ngắn để đi đến trường. Ông Boucher ra ngoài đi đánh golf cùng đồng nghiệp, còn Juliette thì tham gia hoạt động ngoại khóa với vai trò là hướng dẫn viên cho các bé trai mới lớn trong đội Thiếu niên Hitler. Thế là trong nhà chỉ còn cô nữ sinh trung học tóc vàng non tơ, và quý ngài bác sĩ khoa thần kinh mắc phải chứng ái nhi (tôi đoán vậy). Tôi vờ đi thăm thú ngoài vườn, nhìn vào các ô cửa sổ để tìm xem bé con của tôi đang ngồi đọc sách trong phòng nào. Chẳng thấy đâu cả, thật bực mình. Tôi dừng chân ở bên cạnh hiên nhà, nơi mà con mèo Pattrick đang vờn con bướm nhỏ có đôi cánh xanh. Trong lúc lặng lẽ quan sát Pattrick ngốc nghếch cố bắt cho bằng được con mồi biết bay trong cơn tuyệt vọng, thì tôi chợt nghe thấy có tiếng cười khúc khích đâu đây. Nghe quen lắm. Tôi bước từng bước chậm rãi, không gây ra bất kì tiếng động nào để ngó xem ai là người đã khiến cho một đứa nhóc vô cảm như Taiga buộc phải bộc lộ niềm vui của mình. Trong bộ óc giàu trí tưởng tượng này, tôi cố hình dung ra khuôn mặt của người đó. Một cô bé tóc tết màu hạt dẻ có tính cách hiếu động như con trai tên Sally? Hay một Nina hiền lành có giọng nói ngọt ngào như chim sơn ca? Nếu không phải thì tôi đoán đó là cô bé Heidi mắt nâu từng mượn xe đạp của Taiga… Và toàn bộ hình ảnh những cô bé dễ thương kia bỗng chốc vụn vỡ, rồi bay đi theo cơn gió của sự quên lãng khi ở phía bên kia hàng rào chắn bằng kim loại- ngăn cách giữa hai thế giới: Vườn hoa huệ tây thơ mộng và con đường rẽ vào khu rừng Ardennes lạnh lẽo, u uất- là một thằng nhãi con gốc Pháp có nước da rám nắng đỏ hồng, tóc đen như lông quạ và cặp mắt xám xịt màu nước tro. Giọng nó the thé, như giọng con gái, đối lập hẳn với chất trầm trong từng câu nói của Taiga. Mà nhắc đến đây thì tôi mới để ý, con bé ăn mặc sao mà cẩu thả quá- áo sơ mi trắng (không sơ vin) và mặc chiếc quần cộc (hơi ngắn) mà không mang tất cổ cao, để lộ cặp chân trần trắng nhợt nhạt trên đôi giày loafer đen bóng. Cả kiểu đứng nữa! Em đang mời gọi thằng ranh kia đúng không? Tai trái chống cằm để nghe chuyện nó đã gian lận trong bài kiểm tra hồi sáng nay như thế nào, cùi trỏ tay phải đặt lên hàng rào để cánh tay thõng xuống bên kia. Cặp mông nhỏ đẩy về phía sau, để đôi gò căng mọng dưới lớp áo ngực trắng hướng về phía cái thằng (hình như tên nó là Martin) người Pháp đó. Tôi tức điên lên, nhưng chỉ có thể nhìn đôi trẻ ấy cười đùa trong cảm giác bất lực, y hệt như Pattrick lúc nó vờn con bướm xanh. Lần đầu tiên, kể từ lúc tôi đến sống cùng nhà Boucher, tôi nghe thấy những từ tục tĩu dơ dáy phát ra từ bờ môi hồng hào nhỏ xinh của Taiga:
“Ê mày, lão Charlos biết thế đếch nào được là tao đã chuyền tờ giấy đáp án cho con Emma bàn dưới nhỉ?”
Con bé nói ra chữ “đếch” một cách hồn nhiên, không một chút ái ngại với một người bạn khác giới. Nền giáo dục của Bỉ tệ đến mức này rồi sao? Hay là con bé học từ mồm của thằng Martin kia?
“Nhờ ơn thằng Luis đã giấu cái kính cận của lão đấy, không thì toi cả lớp”
“Tao xúi nó đấy, Martin ạ, ai ngờ nó gan như vậy, lão Charlos mà biết được thì chỉ có nước tao với nó bị mời phụ huynh”
Ra là vậy, Taiga. Ta không ngờ là em lại hư đốn đến thế.
“Sợ đéo gì mày ơi, lão ta dạy Văn nên ‘lành’ lắm. Mà mày trùm môn này mà sao lại sợ lão thế kia?”
“Tao quên học bài, vì tối hôm thứ Năm tao bận phải đi hoạt động bên câu lạc bộ sách”
Sao cơ? Ta nhớ tối hôm đó em nằm ở nhà xem Sherlock Holmes kia mà? Hay là em đang cố tỏ ra mình tri thức trước mặt nó?
“Mày rảnh ghê, nếu là tao thì tao đã xách xe đi vào mấy chỗ quán bar rồi”
“Thôi, đi vào mấy chỗ đấy miết rồi hỏng người”
Tạ ơn Chúa khi em còn biết điều, Taiga ạ. Nhưng tôi không thể nào mà chịu được sự thô kệch trong lời nói của em nữa, tôi phải kết thúc cuộc trò chuyện này trước khi con sâu độc hại kia làm hỏng cả vườn hoa cúc trắng trong tâm hồn trẻ thơ của em mất. Tôi lấy chiếc bật lửa ra để đốt thuốc, tạo một tiếng “tách” báo hiệu cho em biết là tôi đang ở gần đây (trong nhà này chỉ có mình tôi thích hút thuốc). Đúng như tôi dự đoán, Taiga và Martin ngoảnh mặt về phía của tôi, còn tôi thì làm bộ như không thấy chúng.
“Ai vậy?”
“Cái thằng cha người Đức mà tao nói với mày đấy”
“Trông sợ vãi”
“Ừ”
“Nhưng nhìn cũng không tồi đấy. Cá là mày ‘hốt’ ổng rồi”
“Ngậm mẹ mày mồm đi Martin ạ, tao ghét ông ta”
“Haha, tao thì thích mấy anh trai trẻ hơn”
À há, Martin “đẹp mã” ra chỉ là một tên đồng bóng. Nếu không phải vì nó là bạn thân của Taiga, thì tôi đã ra lệnh cho mấy gã Mật vụ tống khứ nó vào trại tập trung rồi. Tôi nhìn Taiga, cố tỏ ra thân thiện một cách ngu ngơ nhất có thể:
“Chào buổi chiều, mấy đứa đang nói về chuyện gì mà có vẻ vui vậy?”
“Không có gì…”
Taiga đáp, nháy mắt ra hiệu cho Martin đừng có bắt chuyện với tôi, kẻo lại bị tra hỏi, hẳn là con bé hiểu việc này nguy hiểm đến mức nào mà. Nhưng có lẽ thằng nhãi ấy cũng biết ra vẻ lịch sự khi gặp người lớn:
“Bonjour, monsier Dobermann” (Tiếng Pháp: Xin chào, ngài Dobermann)
Nó nghĩ tôi không biết nó là người Pháp à?
“Guten Tag” (Tiếng Đức: Chào buổi chiều)
Tôi cũng chào lại nó cho có lệ, dù tôi có thạo tiếng Pháp nhưng cứ thích nói tiếng mẹ đẻ đấy.
“Tôi xin được phép ra về ạ, không ở đây làm phiền ngài nữa. Tạm biệt”
“Tạm biệt”
Xem ra nó cũng biết điều, nên cúp đuôi ra về ngay khi tôi chú ý đến nó. Còn Taiga, con bé có vẻ như không vui với sự có mặt của tôi ở đây. Nó tạt ngang qua tôi, rồi ôm Pattrick vào nhà. Tôi nghe loáng thoáng từ miệng con bé:
“Иди прочь” (idi proch’- tôi nghe vậy)
Tối hôm đó, tôi liền nhờ cậu Juliette mua giúp tôi từ điển Nga- Đức để tra xem Taiga đã nói gì. Nhưng rồi khi lật đến trang có chữ “И”, tôi hết sức ngỡ ngàng, và ước rằng Juliette mua cho tôi quyển “Tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản” thay vì cuốn “Từ điển của sự thật phũ phàng” này. Ông Gustav Boucher quả thật là không hề uổng tiền khi thuê cô Elena nhồi nhét kiến thức tiếng Nga cho con gái ông.
Иди прочь có nghĩa là: “Cút đi”.
Rồi tháng Chín ảm đạm trôi qua, tôi vẫn chưa nói được lời nào với Taiga kể từ sau buổi chiều Chủ Nhật nhục nhã ấy. Trời bắt đầu se se lạnh, có lẽ là mùa đông đang đến gần Ardennes. Tôi và nhà Boucher quây quần trong phòng khách ấm cúng với những chiếc bánh gừng nhỏ xinh mà bà cô dạy tiếng Nga của Taiga biếu ông Boucher. Cứ tưởng là con bé ngông nghênh kia không xuống đây vì sự có mặt của tôi, nhưng rồi nó cũng xuống. Nó ngoan ngoãn ngồi bên chiếc lò sưởi cùng Pattrick ở trên đùi, lắng nghe câu chuyện ở ngân hàng của cha mình. Taiga không nhìn tôi, chỉ lo chăm chăm vào con mèo trắng ấy, còn cậu Juliette cứ nói liếng thoắng về chuyến đi khảo sát vừa rồi. Tôi cũng chia sẻ với họ về những bệnh nhân bị mắc chứng tâm thần phân liệt của tôi để giúp ông Gustav khỏi phải nghĩ tôi là một tay bác sĩ phẫu thuật chuyên đi mở hộp sọ người khác để tìm xem trong đó có mọc cây du không. Đoạn, Juliette bày tỏ nguyện vọng được gia nhập vào quân đội, tôi nói rằng phải chờ đến tháng Mười hai (Sinh nhật năm 18 tuổi của Juliette rơi vào cuối tháng Mười một) thì mới làm đơn tình nguyện được. Tôi hỏi cậu ta:
“Cậu muốn gia nhập vào binh chủng nào?”
“SS ạ”
Đấy đâu phải là binh chủng của Wehrmatch đâu…
“SS là một lực lượng bán quân sự, không phải là binh chủng, Juli ạ”
Ông Gustav thay lời tôi.
“Vậy con muốn vào SS”
“Cậu có biết SS là viết tắt của từ gì không?”
“Schutzstaffel! Đội Cận vệ! Quân Áo đen!”
Juliette hăng hái trả lời tôi, dù hai cái tên sau không cần thiết cho lắm.
“Cậu sẽ là một người lính tuyệt vời có tương lai đấy. Nhà Boucher có ai từng gia nhập quân ngũ chưa?”
“Chưa, chưa ai cả. Ông cố tôi, ông nội tôi, cha tôi và tôi, ai cũng đều làm những công việc liên quan đến tính toán hết cả”
“Toán học thật sự là một điều kì diệu của nhân loại, ông Boucher ạ”
“Phải, Juliette hồi cấp 2 đã từng là nhà vô địch giải tính nhẩm siêu nhanh đấy”
Một cuộc thi có cái tên kì quặc, tôi nghĩ vậy.
“Juli giỏi Toán vậy mà chả bù cho đứa út”
Sai lầm lớn nhất của đời ông là đem chuyện này ra nói trước mặt con gái ông đấy, ông Boucher. Hãy nhìn cặp chân mày mỏng manh ấy cau lại như thế nào kìa, một cơn cuồng nộ trong câm lặng.
“Taiga ấy, nó suốt ngày cắm đầu vào mấy ông thi sĩ với chả nhà văn rồi đến mấy ông tướng chết trận từ đời nào, mụ mị hết cả đầu óc, miết rồi không đọc được bảng cửu chương từ 7 trở đi”
“Cứ từ từ thôi ông Boucher ạ, không nên ép con bé học những gì mà nó không thích”
“Toán học rất có ích cho cuộc sống của nó sau này, tôi không muốn nó chết vì đột quỵ giữa đống sách đâu”
Ông đang cố làm gì vậy, ông Gustav? Ông không thấy tay của con gái ông đang xiết lại thành nắm đấm à? Có gì thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.
“Nhưng một tâm hồn bay bổng cũng đâu có độc hại gì đâu, đúng không? Tôi cũng có hai đứa con giống như vậy, một trai và một gái, nhưng còn nhỏ lắm. Tôi với vợ cũ của tôi cho chúng học những gì mà chúng thích. Ludwig thì thích chơi cờ vua và nó luôn thắng tôi trong mọi ván dù nó chỉ mới 15. Còn Vivian năm nay mới lên 8, mà đã biết kéo đàn violon hay rồi”
“Ngài có hai thần đồng kiệt xuất đấy, quả là hậu duệ của quý tộc Phổ có khác”
“Không có gì ghê gớm lắm đâu, Taiga cũng rất thông minh, hẳn là ông biết rồi nhỉ?”
“Chỉ là một đứa mọt sách thôi ngài Đại tá ạ. Nó bị cận rồi, sáng nay Juli mới chở nó đi mua kính”
Tôi lo cho số phận của cặp kính mới toanh kia lắm, nhất là sau cuộc sum họp không mấy vui tươi này.
“Mà nhắc đến Taiga, nó có làm phiền ngài quá không? Nếu có thì cứ nói ra, tôi sẽ dạy bảo nó lại”
“Dạy bảo” theo kiểu phụ huynh như ông thì chắc là tẩn con bé nhừ tử chứ gì? Hay nhẹ hơn là đay nghiến nó đến mức tự kỉ? Tôi biết thừa. Dù cho Taiga có ghét tôi thế nào đi nữa, thì tôi cũng sẽ bênh vực em ấy đến cùng.
“Không thưa ngài, đến một lần cũng không. Nói đúng ra thì tôi mới là người làm phiền Taiga”
“Thật sao? Con có làm phiền ngài Đại tá không-?”
“Không, không bao giờ”
Con bé trả lời dứt khoát, trước khi ông Boucher nói hết câu. Những sợi tóc mái che đi đôi mắt trống rỗng của em một cách nửa vời. Dù chỉ còn một con mắt, nhưng tôi vẫn thấy rõ nỗi buồn của em hơn hai con người vô tâm kia.
“Nó có thói làm lơ người lớn, nếu ngài bị vậy thì tôi mong ngài thứ lỗi cho”
“Ồ không, không sao cả, Taiga chưa bao giờ làm lơ tôi. Mỗi lần tôi gọi ‘Taiga’ là nó đáp ”Dạ” liền, không một lời nói hay cử chỉ hỗn xược nào cả, hơn hẳn hai đứa nhà tôi”
Xin lỗi nhé Lud, Rei, bố xin lỗi hai đứa nhiều lắm.
“Nó bị tự kỉ nặng đấy thưa ngài, rất là nặng luôn”
“Tôi thấy ổn mà, con nít đôi khi cũng đừng hiếu động quá”
Có thằng anh trai nào mà lại đi nói xấu em mình trước mặt nó không vậy? Nhà này muốn dìm chết người tôi yêu trong vũng bùn nhơ được lấp đầy bằng những lời sỉ vả cay nghiệt à?
“Nó bị như thế từ lúc mẹ nó mất đấy, ngài Đại tá. Suốt ngày cứ ngồi ôm con Pattrick rồi đọc sách mấy tiếng liền”
“Có chuyện gì xảy ra với bà Boucher vậy?”
“Chỉ là một chút hiểu lầm thôi, tôi e là ngài không muốn nghe đâu”
“Tôi muốn biết, xin ông cứ nói”
“Juli, dẫn em con ra ngoài đi dạo đi, để bố với ngài Đại tá nói chuyện”
“Vâng ạ”
Juliette đáp, rồi ra hiệu cho Taiga rời khỏi đây với cậu ta. Tôi nghe thấy tiếng chuông của hai chiếc xe đạp ra khỏi nhà chỉ sau vài phút ngắn. Ông Boucher lấy một hộp xì gà từ trong tủ, đưa tôi một điếu đã được cắt đầu. Như một phép lịch sự của lớp quân nhân, tôi liền đưa tay đón nhận nó từ ông ta. Trong làn khói thuốc mờ nhạt làm nổi bật những tia nắng hiếm hoi trong mấy ngày cận đông như thế này, ông Boucher nói bằng giọng chậm rãi:
“Vợ tôi, Emilie Du Boucher, nhũ danh Reitar… là người phụ nữ xinh đẹp và chăm chỉ. Emilie là con của một nhà văn sùng đạo, nên cô ấy được giáo dục rất tốt và luôn tin vào phép màu của Chúa trời. Nhưng Chúa thì lại quá tàn nhẫn với Emilie khi đã không che chở cho cô khi bọn Mật vụ đã bắt nhầm cô ấy”
“Mật vụ ư? Họ đã làm gì?”
“Họ nắm tóc, lôi Emilie đi mà không đưa cho tôi một câu trả lời thích đáng, trong khi cô ấy vẫn đang gào khóc gọi tên tôi. Tôi nóng mặt, cũng xông đến định túm cổ thằng cầm đầu nhưng bị một tên khác chỉa súng ngay gáy nên thôi. Ông chồng nhu nhược này chỉ có thể ôm hai đứa nhỏ vào lòng và cầu xin Jesus cứu rỗi cô ấy”
“Và chuyện gì đã xảy ra?”
Tôi rướn người ra đằng trước, tỏ ý tò mò diễn biến tiếp theo.
“Tối hôm sau, một cô gái có mái tóc bạc phơ, vận đồ đen như đám Mật vụ, đến gõ cửa nhà. Tôi hỏi: ‘Các người còn muốn gì nữa? Emilie đâu?’ Và cô ta- chắc cũng chỉ mới 20 tuổi- đáp lại tôi bằng giọng lạnh lùng và chỉ ngón tay một cách vô cảm về phía bên trái, nơi mà một cái hộp trông như cái quan tài đang ngự trên mặt đất: Bà Boucher của ông đang ở đây này”
“Tôi biết cô sĩ quan Mật vụ ấy”
“Chà, vậy là tôi khỏi nhắc tên cô ta rồi, nghe đâu là khá nổi tiếng ở Berlin. Tôi sững sờ trước câu trả lời đó, tôi chết đứng vài phút rồi mới hét lên: ‘Sao cơ? Các người dám giỡn mặt với tôi à? Các người bắt vợ tôi vô cớ rồi đem cô ấy về như thế này à? Chúa nguyền rủa chúng mày! Lũ khốn nạn! Tại sao hả? Emilie đã làm gì sai? Cô ấy chỉ ở nhà và chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình mà cũng không thoát nổi bọn chó săn chúng mày nữa à?’ Tôi lúc đó vì quá tức giận mà mất khôn, nhưng cô ta vẫn giữ nguyên khuôn mặt điềm tĩnh tri thức đó, ôn tồn giải thích cho tôi: ‘Chúng tôi rất tiếc vì điều này, thưa ông Boucher, đám sĩ quan của đội Mật vụ khác nằm ngoài sự quản lí của tôi đã nghĩ rằng bà Emilie Du Boucher là Emily Du Bartcher, một ả phản động chuyên đi phát tờ rơi tuyên truyền về nước Mĩ, nên họ đã bắt nhầm vợ ông’ Tôi không thể tin vào những gì mà mình vừa nghe, chỉ có thể gục khóc bên chiếc quan tài ở dưới chân mình sau khi cô ta rời đi… Sau khi kết thúc đám tang của Emilie, chúng tôi chuyển về đây sinh sống để không bị mấy tên đồ đen kia dòm ngó”
Vâng, chuyện Mật vụ bắt nhầm người không phải là chuyện hiếm gì đâu, 32.000 sĩ quan Mật vụ đâu phải ai cũng có tài bắt người. Nhưng việc một sĩ quan Mật vụ- nhất là người chỉ huy- đến tận nhà của nạn nhân để trao trả lại người chết thì quả là lạ lùng. Tôi cố dùng mọi lời lẽ để an ủi ông Boucher, rồi ông ta tiếp tục:
“Chỉ sợ một ngày nào đó, tôi cũng y hệt như Emilie vậy, rồi hai đứa nhỏ kia cũng không biết nương tựa vào ai…”
“Sẽ ổn thôi mà ông Boucher, trông ông vẫn còn khỏe mạnh lắm. Sẽ chẳng có tên Mật vụ nào dám bắt ông khi tôi vẫn còn đang sống trong nhà này”
“Thật tốt khi có ngài Đại tá ở đây, chỉ mong ngài sẽ thay tôi chăm sóc cho hai đứa nhóc ấy, nhất là Taiga, nhìn vậy thôi chứ nó còn khờ khạo lắm. Từ lúc Emilie mất tới giờ, nó cứ như bị tự kỉ vậy, chứ hồi đấy nó hiếu động không thua gì mấy thằng con trai”
Nhất định rồi ông Boucher ạ, nếu cần thiết thì để tôi sai vài tên Mật vụ đến đây để đưa ông và cậu Juliette đi, để tôi và Taiga sống hạnh phúc bên nhau như hoàng tử quái vật và nàng Belle trong truyện cổ tích.
