Tuyết trắng rừng Ardennes (part 2)

“Taiga, Taiga Amille Boucher”

Cái tên ấy cứ mãi vang vọng trong tâm trí tôi, dù tôi có cố gắng lờ nó đi hết sức có thể. Taiga ghét tôi, đó là điều mà tôi không thể nào mà phủ nhận được. Cuộc đời mà, đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng theo ý tôi được, người tôi yêu không yêu tôi cũng chỉ là lẽ thường tình mà thôi. Tôi đã chịu quá nhiều nỗi bất hạnh để có thể làm quen với sự phũ phàng của Taiga rồi. Giá như tôi bị một tên Ivan nào đó quăng cái xẻng vào đầu rồi chết quách ở một cái xó nào đó thì có lẽ sẽ tốt hơn là chịu đựng nỗi dày vò này. Ước sao cho tôi trẻ lại vài năm, để có thể ở bên cạnh em (xin lỗi nhưng kể từ lúc này trở đi, tôi không thể xem Taiga như một đứa cháu nhỏ được), ngày ngày được đưa em đi học trên chiếc xe đạp hai bánh, băng qua hàng giậu trắng và bụi mận gai… Ôi giấc mơ hão huyền, sao mà thành hiện thực được… Đứa trẻ 15 tuổi ấy (có lẽ) hoàn toàn nằm ngoài tầm với của gã đàn ông có con mắt phải bị chột này.

Những lời oán than trên kia chính là tiếng lòng của tôi, ngay lúc này đây, trái tim tôi đau đớn không kể xiết. Vào một buổi chiều Chủ nhật, Taiga được nghỉ ở nhà mà không cần phải vận chiếc váy caro xanh và mặc áo sơ mi thắt cà vạt ngắn để đi đến trường. Ông Boucher ra ngoài đi đánh golf cùng đồng nghiệp, còn Juliette thì tham gia hoạt động ngoại khóa với vai trò là hướng dẫn viên cho các bé trai mới lớn trong đội Thiếu niên Hitler. Thế là trong nhà chỉ còn cô nữ sinh trung học tóc vàng non tơ, và quý ngài bác sĩ khoa thần kinh mắc phải chứng ái nhi (tôi đoán vậy). Tôi vờ đi thăm thú ngoài vườn, nhìn vào các ô cửa sổ để tìm xem bé con của tôi đang ngồi đọc sách trong phòng nào. Chẳng thấy đâu cả, thật bực mình. Tôi dừng chân ở bên cạnh hiên nhà, nơi mà con mèo Pattrick đang vờn con bướm nhỏ có đôi cánh xanh. Trong lúc lặng lẽ quan sát Pattrick ngốc nghếch cố bắt cho bằng được con mồi biết bay trong cơn tuyệt vọng, thì tôi chợt nghe thấy có tiếng cười khúc khích đâu đây. Nghe quen lắm. Tôi bước từng bước chậm rãi, không gây ra bất kì tiếng động nào để ngó xem ai là người đã khiến cho một đứa nhóc vô cảm như Taiga buộc phải bộc lộ niềm vui của mình. Trong bộ óc giàu trí tưởng tượng này, tôi cố hình dung ra khuôn mặt của người đó. Một cô bé tóc tết màu hạt dẻ có tính cách hiếu động như con trai tên Sally? Hay một Nina hiền lành có giọng nói ngọt ngào như chim sơn ca? Nếu không phải thì tôi đoán đó là cô bé Heidi mắt nâu từng mượn xe đạp của Taiga… Và toàn bộ hình ảnh những cô bé dễ thương kia bỗng chốc vụn vỡ, rồi bay đi theo cơn gió của sự quên lãng khi ở phía bên kia hàng rào chắn bằng kim loại- ngăn cách giữa hai thế giới: Vườn hoa huệ tây thơ mộng và con đường rẽ vào khu rừng Ardennes lạnh lẽo, u uất- là một thằng nhãi con gốc Pháp có nước da rám nắng đỏ hồng, tóc đen như lông quạ và cặp mắt xám xịt màu nước tro. Giọng nó the thé, như giọng con gái, đối lập hẳn với chất trầm trong từng câu nói của Taiga. Mà nhắc đến đây thì tôi mới để ý, con bé ăn mặc sao mà cẩu thả quá- áo sơ mi trắng (không sơ vin) và mặc chiếc quần cộc (hơi ngắn) mà không mang tất cổ cao, để lộ cặp chân trần trắng nhợt nhạt trên đôi giày loafer đen bóng. Cả kiểu đứng nữa! Em đang mời gọi thằng ranh kia đúng không? Tai trái chống cằm để nghe chuyện nó đã gian lận trong bài kiểm tra hồi sáng nay như thế nào, cùi trỏ tay phải đặt lên hàng rào để cánh tay thõng xuống bên kia. Cặp mông nhỏ đẩy về phía sau, để đôi gò căng mọng dưới lớp áo ngực trắng hướng về phía cái thằng (hình như tên nó là Martin) người Pháp đó. Tôi tức điên lên, nhưng chỉ có thể nhìn đôi trẻ ấy cười đùa trong cảm giác bất lực, y hệt như Pattrick lúc nó vờn con bướm xanh. Lần đầu tiên, kể từ lúc tôi đến sống cùng nhà Boucher, tôi nghe thấy những từ tục tĩu dơ dáy phát ra từ bờ môi hồng hào nhỏ xinh của Taiga:

“Ê mày, lão Charlos biết thế đếch nào được là tao đã chuyền tờ giấy đáp án cho con Emma bàn dưới nhỉ?”

Con bé nói ra chữ “đếch” một cách hồn nhiên, không một chút ái ngại với một người bạn khác giới. Nền giáo dục của Bỉ tệ đến mức này rồi sao? Hay là con bé học từ mồm của thằng Martin kia?

“Nhờ ơn thằng Luis đã giấu cái kính cận của lão đấy, không thì toi cả lớp”

“Tao xúi nó đấy, Martin ạ, ai ngờ nó gan như vậy, lão Charlos mà biết được thì chỉ có nước tao với nó bị mời phụ huynh”

Ra là vậy, Taiga. Ta không ngờ là em lại hư đốn đến thế.

“Sợ đéo gì mày ơi, lão ta dạy Văn nên ‘lành’ lắm. Mà mày trùm môn này mà sao lại sợ lão thế kia?”

“Tao quên học bài, vì tối hôm thứ Năm tao bận phải đi hoạt động bên câu lạc bộ sách”

Sao cơ? Ta nhớ tối hôm đó em nằm ở nhà xem Sherlock Holmes kia mà? Hay là em đang cố tỏ ra mình tri thức trước mặt nó?

“Mày rảnh ghê, nếu là tao thì tao đã xách xe đi vào mấy chỗ quán bar rồi”

“Thôi, đi vào mấy chỗ đấy miết rồi hỏng người”

Tạ ơn Chúa khi em còn biết điều, Taiga ạ. Nhưng tôi không thể nào mà chịu được sự thô kệch trong lời nói của em nữa, tôi phải kết thúc cuộc trò chuyện này trước khi con sâu độc hại kia làm hỏng cả vườn hoa cúc trắng trong tâm hồn trẻ thơ của em mất. Tôi lấy chiếc bật lửa ra để đốt thuốc, tạo một tiếng “tách” báo hiệu cho em biết là tôi đang ở gần đây (trong nhà này chỉ có mình tôi thích hút thuốc). Đúng như tôi dự đoán, Taiga và Martin ngoảnh mặt về phía của tôi, còn tôi thì làm bộ như không thấy chúng.

“Ai vậy?”

“Cái thằng cha người Đức mà tao nói với mày đấy”

“Trông sợ vãi”

“Ừ”

“Nhưng nhìn cũng không tồi đấy. Cá là mày ‘hốt’ ổng rồi”

“Ngậm mẹ mày mồm đi Martin ạ, tao ghét ông ta”

“Haha, tao thì thích mấy anh trai trẻ hơn”

À há, Martin “đẹp mã” ra chỉ là một tên đồng bóng. Nếu không phải vì nó là bạn thân của Taiga, thì tôi đã ra lệnh cho mấy gã Mật vụ tống khứ nó vào trại tập trung rồi. Tôi nhìn Taiga, cố tỏ ra thân thiện một cách ngu ngơ nhất có thể:

“Chào buổi chiều, mấy đứa đang nói về chuyện gì mà có vẻ vui vậy?”

“Không có gì…”

Taiga đáp, nháy mắt ra hiệu cho Martin đừng có bắt chuyện với tôi, kẻo lại bị tra hỏi, hẳn là con bé hiểu việc này nguy hiểm đến mức nào mà. Nhưng có lẽ thằng nhãi ấy cũng biết ra vẻ lịch sự khi gặp người lớn:

“Bonjour, monsier Dobermann” (Tiếng Pháp: Xin chào, ngài Dobermann)

Nó nghĩ tôi không biết nó là người Pháp à?

“Guten Tag” (Tiếng Đức: Chào buổi chiều)

Tôi cũng chào lại nó cho có lệ, dù tôi có thạo tiếng Pháp nhưng cứ thích nói tiếng mẹ đẻ đấy.

“Tôi xin được phép ra về ạ, không ở đây làm phiền ngài nữa. Tạm biệt”

“Tạm biệt”

Xem ra nó cũng biết điều, nên cúp đuôi ra về ngay khi tôi chú ý đến nó. Còn Taiga, con bé có vẻ như không vui với sự có mặt của tôi ở đây. Nó tạt ngang qua tôi, rồi ôm Pattrick vào nhà. Tôi nghe loáng thoáng từ miệng con bé:

“Иди прочь” (idi proch’- tôi nghe vậy)

Tối hôm đó, tôi liền nhờ cậu Juliette mua giúp tôi từ điển Nga- Đức để tra xem Taiga đã nói gì. Nhưng rồi khi lật đến trang có chữ “И”, tôi hết sức ngỡ ngàng, và ước rằng Juliette mua cho tôi quyển “Tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản” thay vì cuốn “Từ điển của sự thật phũ phàng” này. Ông Gustav Boucher quả thật là không hề uổng tiền khi thuê cô Elena nhồi nhét kiến thức tiếng Nga cho con gái ông.

Иди прочь có nghĩa là: “Cút đi”.

Rồi tháng Chín ảm đạm trôi qua, tôi vẫn chưa nói được lời nào với Taiga kể từ sau buổi chiều Chủ Nhật nhục nhã ấy. Trời bắt đầu se se lạnh, có lẽ là mùa đông đang đến gần Ardennes. Tôi và nhà Boucher quây quần trong phòng khách ấm cúng với những chiếc bánh gừng nhỏ xinh mà bà cô dạy tiếng Nga của Taiga biếu ông Boucher. Cứ tưởng là con bé ngông nghênh kia không xuống đây vì sự có mặt của tôi, nhưng rồi nó cũng xuống. Nó ngoan ngoãn ngồi bên chiếc lò sưởi cùng Pattrick ở trên đùi, lắng nghe câu chuyện ở ngân hàng của cha mình. Taiga không nhìn tôi, chỉ lo chăm chăm vào con mèo trắng ấy, còn cậu Juliette cứ nói liếng thoắng về chuyến đi khảo sát vừa rồi. Tôi cũng chia sẻ với họ về những bệnh nhân bị mắc chứng tâm thần phân liệt của tôi để giúp ông Gustav khỏi phải nghĩ tôi là một tay bác sĩ phẫu thuật chuyên đi mở hộp sọ người khác để tìm xem trong đó có mọc cây du không. Đoạn, Juliette bày tỏ nguyện vọng được gia nhập vào quân đội, tôi nói rằng phải chờ đến tháng Mười hai (Sinh nhật năm 18 tuổi của Juliette rơi vào cuối tháng Mười một) thì mới làm đơn tình nguyện được. Tôi hỏi cậu ta:

“Cậu muốn gia nhập vào binh chủng nào?”

“SS ạ”

Đấy đâu phải là binh chủng của Wehrmatch đâu…

“SS là một lực lượng bán quân sự, không phải là binh chủng, Juli ạ”

Ông Gustav thay lời tôi.

“Vậy con muốn vào SS”

“Cậu có biết SS là viết tắt của từ gì không?”

“Schutzstaffel! Đội Cận vệ! Quân Áo đen!”

Juliette hăng hái trả lời tôi, dù hai cái tên sau không cần thiết cho lắm.

“Cậu sẽ là một người lính tuyệt vời có tương lai đấy. Nhà Boucher có ai từng gia nhập quân ngũ chưa?”

“Chưa, chưa ai cả. Ông cố tôi, ông nội tôi, cha tôi và tôi, ai cũng đều làm những công việc liên quan đến tính toán hết cả”

“Toán học thật sự là một điều kì diệu của nhân loại, ông Boucher ạ”

“Phải, Juliette hồi cấp 2 đã từng là nhà vô địch giải tính nhẩm siêu nhanh đấy”

Một cuộc thi có cái tên kì quặc, tôi nghĩ vậy.

“Juli giỏi Toán vậy mà chả bù cho đứa út”

Sai lầm lớn nhất của đời ông là đem chuyện này ra nói trước mặt con gái ông đấy, ông Boucher. Hãy nhìn cặp chân mày mỏng manh ấy cau lại như thế nào kìa, một cơn cuồng nộ trong câm lặng.

“Taiga ấy, nó suốt ngày cắm đầu vào mấy ông thi sĩ với chả nhà văn rồi đến mấy ông tướng chết trận từ đời nào, mụ mị hết cả đầu óc, miết rồi không đọc được bảng cửu chương từ 7 trở đi”

“Cứ từ từ thôi ông Boucher ạ, không nên ép con bé học những gì mà nó không thích”

“Toán học rất có ích cho cuộc sống của nó sau này, tôi không muốn nó chết vì đột quỵ giữa đống sách đâu”

Ông đang cố làm gì vậy, ông Gustav? Ông không thấy tay của con gái ông đang xiết lại thành nắm đấm à? Có gì thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.

“Nhưng một tâm hồn bay bổng cũng đâu có độc hại gì đâu, đúng không? Tôi cũng có hai đứa con giống như vậy, một trai và một gái, nhưng còn nhỏ lắm. Tôi với vợ cũ của tôi cho chúng học những gì mà chúng thích. Ludwig thì thích chơi cờ vua và nó luôn thắng tôi trong mọi ván dù nó chỉ mới 15. Còn Vivian năm nay mới lên 8, mà đã biết kéo đàn violon hay rồi”

“Ngài có hai thần đồng kiệt xuất đấy, quả là hậu duệ của quý tộc Phổ có khác”

“Không có gì ghê gớm lắm đâu, Taiga cũng rất thông minh, hẳn là ông biết rồi nhỉ?”

“Chỉ là một đứa mọt sách thôi ngài Đại tá ạ. Nó bị cận rồi, sáng nay Juli mới chở nó đi mua kính”

Tôi lo cho số phận của cặp kính mới toanh kia lắm, nhất là sau cuộc sum họp không mấy vui tươi này.

“Mà nhắc đến Taiga, nó có làm phiền ngài quá không? Nếu có thì cứ nói ra, tôi sẽ dạy bảo nó lại”

“Dạy bảo” theo kiểu phụ huynh như ông thì chắc là tẩn con bé nhừ tử chứ gì? Hay nhẹ hơn là đay nghiến nó đến mức tự kỉ? Tôi biết thừa. Dù cho Taiga có ghét tôi thế nào đi nữa, thì tôi cũng sẽ bênh vực em ấy đến cùng.

“Không thưa ngài, đến một lần cũng không. Nói đúng ra thì tôi mới là người làm phiền Taiga”

“Thật sao? Con có làm phiền ngài Đại tá không-?”

“Không, không bao giờ”

Con bé trả lời dứt khoát, trước khi ông Boucher nói hết câu. Những sợi tóc mái che đi đôi mắt trống rỗng của em một cách nửa vời. Dù chỉ còn một con mắt, nhưng tôi vẫn thấy rõ nỗi buồn của em hơn hai con người vô tâm kia.

“Nó có thói làm lơ người lớn, nếu ngài bị vậy thì tôi mong ngài thứ lỗi cho”

“Ồ không, không sao cả, Taiga chưa bao giờ làm lơ tôi. Mỗi lần tôi gọi ‘Taiga’ là nó đáp ”Dạ” liền, không một lời nói hay cử chỉ hỗn xược nào cả, hơn hẳn hai đứa nhà tôi”

Xin lỗi nhé Lud, Rei, bố xin lỗi hai đứa nhiều lắm.

“Nó bị tự kỉ nặng đấy thưa ngài, rất là nặng luôn”

“Tôi thấy ổn mà, con nít đôi khi cũng đừng hiếu động quá”

Có thằng anh trai nào mà lại đi nói xấu em mình trước mặt nó không vậy? Nhà này muốn dìm chết người tôi yêu trong vũng bùn nhơ được lấp đầy bằng những lời sỉ vả cay nghiệt à?

“Nó bị như thế từ lúc mẹ nó mất đấy, ngài Đại tá. Suốt ngày cứ ngồi ôm con Pattrick rồi đọc sách mấy tiếng liền”

“Có chuyện gì xảy ra với bà Boucher vậy?”

“Chỉ là một chút hiểu lầm thôi, tôi e là ngài không muốn nghe đâu”

“Tôi muốn biết, xin ông cứ nói”

“Juli, dẫn em con ra ngoài đi dạo đi, để bố với ngài Đại tá nói chuyện”

“Vâng ạ”

Juliette đáp, rồi ra hiệu cho Taiga rời khỏi đây với cậu ta. Tôi nghe thấy tiếng chuông của hai chiếc xe đạp ra khỏi nhà chỉ sau vài phút ngắn. Ông Boucher lấy một hộp xì gà từ trong tủ, đưa tôi một điếu đã được cắt đầu. Như một phép lịch sự của lớp quân nhân, tôi liền đưa tay đón nhận nó từ ông ta. Trong làn khói thuốc mờ nhạt làm nổi bật những tia nắng hiếm hoi trong mấy ngày cận đông như thế này, ông Boucher nói bằng giọng chậm rãi:

“Vợ tôi, Emilie Du Boucher, nhũ danh Reitar… là người phụ nữ xinh đẹp và chăm chỉ. Emilie là con của một nhà văn sùng đạo, nên cô ấy được giáo dục rất tốt và luôn tin vào phép màu của Chúa trời. Nhưng Chúa thì lại quá tàn nhẫn với Emilie khi đã không che chở cho cô khi bọn Mật vụ đã bắt nhầm cô ấy”

“Mật vụ ư? Họ đã làm gì?”

“Họ nắm tóc, lôi Emilie đi mà không đưa cho tôi một câu trả lời thích đáng, trong khi cô ấy vẫn đang gào khóc gọi tên tôi. Tôi nóng mặt, cũng xông đến định túm cổ thằng cầm đầu nhưng bị một tên khác chỉa súng ngay gáy nên thôi. Ông chồng nhu nhược này chỉ có thể ôm hai đứa nhỏ vào lòng và cầu xin Jesus cứu rỗi cô ấy”

“Và chuyện gì đã xảy ra?”

Tôi rướn người ra đằng trước, tỏ ý tò mò diễn biến tiếp theo.

“Tối hôm sau, một cô gái có mái tóc bạc phơ, vận đồ đen như đám Mật vụ, đến gõ cửa nhà. Tôi hỏi: ‘Các người còn muốn gì nữa? Emilie đâu?’ Và cô ta- chắc cũng chỉ mới 20 tuổi- đáp lại tôi bằng giọng lạnh lùng và chỉ ngón tay một cách vô cảm về phía bên trái, nơi mà một cái hộp trông như cái quan tài đang ngự trên mặt đất: Bà Boucher của ông đang ở đây này”

“Tôi biết cô sĩ quan Mật vụ ấy”

“Chà, vậy là tôi khỏi nhắc tên cô ta rồi, nghe đâu là khá nổi tiếng ở Berlin. Tôi sững sờ trước câu trả lời đó, tôi chết đứng vài phút rồi mới hét lên: ‘Sao cơ? Các người dám giỡn mặt với tôi à? Các người bắt vợ tôi vô cớ rồi đem cô ấy về như thế này à? Chúa nguyền rủa chúng mày! Lũ khốn nạn! Tại sao hả? Emilie đã làm gì sai? Cô ấy chỉ ở nhà và chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình mà cũng không thoát nổi bọn chó săn chúng mày nữa à?’ Tôi lúc đó vì quá tức giận mà mất khôn, nhưng cô ta vẫn giữ nguyên khuôn mặt điềm tĩnh tri thức đó, ôn tồn giải thích cho tôi: ‘Chúng tôi rất tiếc vì điều này, thưa ông Boucher, đám sĩ quan của đội Mật vụ khác nằm ngoài sự quản lí của tôi đã nghĩ rằng bà Emilie Du Boucher là Emily Du Bartcher, một ả phản động chuyên đi phát tờ rơi tuyên truyền về nước Mĩ, nên họ đã bắt nhầm vợ ông’ Tôi không thể tin vào những gì mà mình vừa nghe, chỉ có thể gục khóc bên chiếc quan tài ở dưới chân mình sau khi cô ta rời đi… Sau khi kết thúc đám tang của Emilie, chúng tôi chuyển về đây sinh sống để không bị mấy tên đồ đen kia dòm ngó

Vâng, chuyện Mật vụ bắt nhầm người không phải là chuyện hiếm gì đâu, 32.000 sĩ quan Mật vụ đâu phải ai cũng có tài bắt người. Nhưng việc một sĩ quan Mật vụ- nhất là người chỉ huy- đến tận nhà của nạn nhân để trao trả lại người chết thì quả là lạ lùng. Tôi cố dùng mọi lời lẽ để an ủi ông Boucher, rồi ông ta tiếp tục:

“Chỉ sợ một ngày nào đó, tôi cũng y hệt như Emilie vậy, rồi hai đứa nhỏ kia cũng không biết nương tựa vào ai…”

“Sẽ ổn thôi mà ông Boucher, trông ông vẫn còn khỏe mạnh lắm. Sẽ chẳng có tên Mật vụ nào dám bắt ông khi tôi vẫn còn đang sống trong nhà này”

“Thật tốt khi có ngài Đại tá ở đây, chỉ mong ngài sẽ thay tôi chăm sóc cho hai đứa nhóc ấy, nhất là Taiga, nhìn vậy thôi chứ nó còn khờ khạo lắm. Từ lúc Emilie mất tới giờ, nó cứ như bị tự kỉ vậy, chứ hồi đấy nó hiếu động không thua gì mấy thằng con trai”

Nhất định rồi ông Boucher ạ, nếu cần thiết thì để tôi sai vài tên Mật vụ đến đây để đưa ông và cậu Juliette đi, để tôi và Taiga sống hạnh phúc bên nhau như hoàng tử quái vật và nàng Belle trong truyện cổ tích.

Tuyết trắng rừng Ardennes (part 2).

“Taiga, Taiga Amille Boucher”

Cái tên ấy cứ mãi vang vọng trong tâm trí tôi, dù tôi có cố gắng lờ nó đi hết sức có thể. Taiga ghét tôi, đó là điều mà tôi không thể nào mà phủ nhận được. Cuộc đời mà, đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng theo ý tôi được, người tôi yêu không yêu tôi cũng chỉ là lẽ thường tình mà thôi. Tôi đã chịu quá nhiều nỗi bất hạnh để có thể làm quen với sự phũ phàng của Taiga rồi. Giá như tôi bị một tên Ivan nào đó quăng cái xẻng vào đầu rồi chết quách ở một cái xó nào đó thì có lẽ sẽ tốt hơn là chịu đựng nỗi dày vò này. Ước sao cho tôi trẻ lại vài năm, để có thể ở bên cạnh em (xin lỗi nhưng kể từ lúc này trở đi, tôi không thể xem Taiga như một đứa cháu nhỏ được), ngày ngày được đưa em đi học trên chiếc xe đạp hai bánh, băng qua hàng giậu trắng và bụi mận gai… Ôi giấc mơ hão huyền, sao mà thành hiện thực được… Đứa trẻ 15 tuổi ấy (có lẽ) hoàn toàn nằm ngoài tầm với của gã đàn ông có con mắt phải bị chột này.

Những lời oán than trên kia chính là tiếng lòng của tôi, ngay lúc này đây, trái tim tôi đau đớn không kể xiết. Vào một buổi chiều Chủ nhật, Taiga được nghỉ ở nhà mà không cần phải vận chiếc váy caro xanh và mặc áo sơ mi thắt cà vạt ngắn để đi đến trường. Ông Boucher ra ngoài đi đánh golf cùng đồng nghiệp, còn Juliette thì tham gia hoạt động ngoại khóa với vai trò là hướng dẫn viên cho các bé trai mới lớn trong đội Thiếu niên Hitler. Thế là trong nhà chỉ còn cô nữ sinh trung học tóc vàng non tơ, và quý ngài bác sĩ khoa thần kinh mắc phải chứng ái nhi (tôi đoán vậy). Tôi vờ đi thăm thú ngoài vườn, nhìn vào các ô cửa sổ để tìm xem bé con của tôi đang ngồi đọc sách trong phòng nào. Chẳng thấy đâu cả, thật bực mình. Tôi dừng chân ở bên cạnh hiên nhà, nơi mà con mèo Pattrick đang vờn con bướm nhỏ có đôi cánh xanh. Trong lúc lặng lẽ quan sát Pattrick ngốc nghếch cố bắt cho bằng được con mồi biết bay trong cơn tuyệt vọng, thì tôi chợt nghe thấy có tiếng cười khúc khích đâu đây. Nghe quen lắm. Tôi bước từng bước chậm rãi, không gây ra bất kì tiếng động nào để ngó xem ai là người đã khiến cho một đứa nhóc vô cảm như Taiga buộc phải bộc lộ niềm vui của mình. Trong bộ óc giàu trí tưởng tượng này, tôi cố hình dung ra khuôn mặt của người đó. Một cô bé tóc tết màu hạt dẻ có tính cách hiếu động như con trai tên Sally? Hay một Nina hiền lành có giọng nói ngọt ngào như chim sơn ca? Nếu không phải thì tôi đoán đó là cô bé Heidi mắt nâu từng mượn xe đạp của Taiga… Và toàn bộ hình ảnh những cô bé dễ thương kia bỗng chốc vụn vỡ, rồi bay đi theo cơn gió của sự quên lãng khi ở phía bên kia hàng rào chắn bằng kim loại- ngăn cách giữa hai thế giới: Vườn hoa huệ tây thơ mộng và con đường rẽ vào khu rừng Ardennes lạnh lẽo, u uất- là một thằng nhãi con gốc Pháp có nước da rám nắng đỏ hồng, tóc đen như lông quạ và cặp mắt xám xịt màu nước tro. Giọng nó the thé, như giọng con gái, đối lập hẳn với chất trầm trong từng câu nói của Taiga. Mà nhắc đến đây thì tôi mới để ý, con bé ăn mặc sao mà cẩu thả quá- áo sơ mi trắng (không sơ vin) và mặc chiếc quần cộc (hơi ngắn) mà không mang tất cổ cao, để lộ cặp chân trần trắng nhợt nhạt trên đôi giày loafer đen bóng. Cả kiểu đứng nữa! Em đang mời gọi thằng ranh kia đúng không? Tai trái chống cằm để nghe chuyện nó đã gian lận trong bài kiểm tra hồi sáng nay như thế nào, cùi trỏ tay phải đặt lên hàng rào để cánh tay thõng xuống bên kia. Cặp mông nhỏ đẩy về phía sau, để đôi gò căng mọng dưới lớp áo ngực trắng hướng về phía cái thằng (hình như tên nó là Martin) người Pháp đó. Tôi tức điên lên, nhưng chỉ có thể nhìn đôi trẻ ấy cười đùa trong cảm giác bất lực, y hệt như Pattrick lúc nó vờn con bướm xanh. Lần đầu tiên, kể từ lúc tôi đến sống cùng nhà Boucher, tôi nghe thấy những từ tục tĩu dơ dáy phát ra từ bờ môi hồng hào nhỏ xinh của Taiga:

“Ê mày, lão Charlos biết thế đếch nào được là tao đã chuyền tờ giấy đáp án cho con Emma bàn dưới nhỉ?”

Con bé nói ra chữ “đếch” một cách hồn nhiên, không một chút ái ngại với một người bạn khác giới. Nền giáo dục của Bỉ tệ đến mức này rồi sao? Hay là con bé học từ mồm của thằng Martin kia?

“Nhờ ơn thằng Luis đã giấu cái kính cận của lão đấy, không thì toi cả lớp”

“Tao xúi nó đấy, Martin ạ, ai ngờ nó gan như vậy, lão Charlos mà biết được thì chỉ có nước tao với nó bị mời phụ huynh”

Ra là vậy, Taiga. Ta không ngờ là em lại hư đốn đến thế.

“Sợ đéo gì mày ơi, lão ta dạy Văn nên ‘lành’ lắm. Mà mày trùm môn này mà sao lại sợ lão thế kia?”

“Tao quên học bài, vì tối hôm thứ Năm tao bận phải đi hoạt động bên câu lạc bộ sách”

Sao cơ? Ta nhớ tối hôm đó em nằm ở nhà xem Sherlock Holmes kia mà? Hay là em đang cố tỏ ra mình tri thức trước mặt nó?

“Mày rảnh ghê, nếu là tao thì tao đã xách xe đi vào mấy chỗ quán bar rồi”

“Thôi, đi vào mấy chỗ đấy miết rồi hỏng người”

Tạ ơn Chúa khi em còn biết điều, Taiga ạ. Nhưng tôi không thể nào mà chịu được sự thô kệch trong lời nói của em nữa, tôi phải kết thúc cuộc trò chuyện này trước khi con sâu độc hại kia làm hỏng cả vườn hoa cúc trắng trong tâm hồn trẻ thơ của em mất. Tôi lấy chiếc bật lửa ra để đốt thuốc, tạo một tiếng “tách” báo hiệu cho em biết là tôi đang ở gần đây (trong nhà này chỉ có mình tôi thích hút thuốc). Đúng như tôi dự đoán, Taiga và Martin ngoảnh mặt về phía của tôi, còn tôi thì làm bộ như không thấy chúng.

“Ai vậy?”

“Cái thằng cha người Đức mà tao nói với mày đấy”

“Trông sợ vãi”

“Ừ”

“Nhưng nhìn cũng không tồi đấy. Cá là mày ‘hốt’ ổng rồi”

“Ngậm mẹ mày mồm đi Martin ạ, tao ghét ông ta”

“Haha, tao thì thích mấy anh trai trẻ hơn”

À há, Martin “đẹp mã” ra chỉ là một tên đồng bóng. Nếu không phải vì nó là bạn thân của Taiga, thì tôi đã ra lệnh cho mấy gã Mật vụ tống khứ nó vào trại tập trung rồi. Tôi nhìn Taiga, cố tỏ ra thân thiện một cách ngu ngơ nhất có thể:

“Chào buổi chiều, mấy đứa đang nói về chuyện gì mà có vẻ vui vậy?”

“Không có gì…”

Taiga đáp, nháy mắt ra hiệu cho Martin đừng có bắt chuyện với tôi, kẻo lại bị tra hỏi, hẳn là con bé hiểu việc này nguy hiểm đến mức nào mà. Nhưng có lẽ thằng nhãi ấy cũng biết ra vẻ lịch sự khi gặp người lớn:

“Bonjour, monsier Dobermann” (Tiếng Pháp: Xin chào, ngài Dobermann)

Nó nghĩ tôi không biết nó là người Pháp à?

“Guten Tag” (Tiếng Đức: Chào buổi chiều)

Tôi cũng chào lại nó cho có lệ, dù tôi có thạo tiếng Pháp nhưng cứ thích nói tiếng mẹ đẻ đấy.

“Tôi xin được phép ra về ạ, không ở đây làm phiền ngài nữa. Tạm biệt”

“Tạm biệt”

Xem ra nó cũng biết điều, nên cúp đuôi ra về ngay khi tôi chú ý đến nó. Còn Taiga, con bé có vẻ như không vui với sự có mặt của tôi ở đây. Nó tạt ngang qua tôi, rồi ôm Pattrick vào nhà. Tôi nghe loáng thoáng từ miệng con bé:

“Иди прочь” (idi proch’- tôi nghe vậy)

Tối hôm đó, tôi liền nhờ cậu Juliette mua giúp tôi từ điển Nga- Đức để tra xem Taiga đã nói gì. Nhưng rồi khi lật đến trang có chữ “И”, tôi hết sức ngỡ ngàng, và ước rằng Juliette mua cho tôi quyển “Tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản” thay vì cuốn “Từ điển của sự thật phũ phàng” này. Ông Gustav Boucher quả thật là không hề uổng tiền khi thuê cô Elena nhồi nhét kiến thức tiếng Nga cho con gái ông.

Иди прочь có nghĩa là: “Cút đi”.

Rồi tháng Chín ảm đạm trôi qua, tôi vẫn chưa nói được lời nào với Taiga kể từ sau buổi chiều Chủ Nhật nhục nhã ấy. Trời bắt đầu se se lạnh, có lẽ là mùa đông đang đến gần Ardennes. Tôi và nhà Boucher quây quần trong phòng khách ấm cúng với những chiếc bánh gừng nhỏ xinh mà bà cô dạy tiếng Nga của Taiga biếu ông Boucher. Cứ tưởng là con bé ngông nghênh kia không xuống đây vì sự có mặt của tôi, nhưng rồi nó cũng xuống. Nó ngoan ngoãn ngồi bên chiếc lò sưởi cùng Pattrick ở trên đùi, lắng nghe câu chuyện ở ngân hàng của cha mình. Taiga không nhìn tôi, chỉ lo chăm chăm vào con mèo trắng ấy, còn cậu Juliette cứ nói liếng thoắng về chuyến đi khảo sát vừa rồi. Tôi cũng chia sẻ với họ về những bệnh nhân bị mắc chứng tâm thần phân liệt của tôi để giúp ông Gustav khỏi phải nghĩ tôi là một tay bác sĩ phẫu thuật chuyên đi mở hộp sọ người khác để tìm xem trong đó có mọc cây du không. Đoạn, Juliette bày tỏ nguyện vọng được gia nhập vào quân đội, tôi nói rằng phải chờ đến tháng Mười hai (Sinh nhật năm 18 tuổi của Juliette rơi vào cuối tháng Mười một) thì mới làm đơn tình nguyện được. Tôi hỏi cậu ta:

“Cậu muốn gia nhập vào binh chủng nào?”

“SS ạ”

Đấy đâu phải là binh chủng của Wehrmatch đâu…

“SS là một lực lượng bán quân sự, không phải là binh chủng, Juli ạ”

Ông Gustav thay lời tôi.

“Vậy con muốn vào SS”

“Cậu có biết SS là viết tắt của từ gì không?”

“Schutzstaffel! Đội Cận vệ! Quân Áo đen!”

Juliette hăng hái trả lời tôi, dù hai cái tên sau không cần thiết cho lắm.

“Cậu sẽ là một người lính tuyệt vời có tương lai đấy. Nhà Boucher có ai từng gia nhập quân ngũ chưa?”

“Chưa, chưa ai cả. Ông cố tôi, ông nội tôi, cha tôi và tôi, ai cũng đều làm những công việc liên quan đến tính toán hết cả”

“Toán học thật sự là một điều kì diệu của nhân loại, ông Boucher ạ”

“Phải, Juliette hồi cấp 2 đã từng là nhà vô địch giải tính nhẩm siêu nhanh đấy”

Một cuộc thi có cái tên kì quặc, tôi nghĩ vậy.

“Juli giỏi Toán vậy mà chả bù cho đứa út”

Sai lầm lớn nhất của đời ông là đem chuyện này ra nói trước mặt con gái ông đấy, ông Boucher. Hãy nhìn cặp chân mày mỏng manh ấy cau lại như thế nào kìa, một cơn cuồng nộ trong câm lặng.

“Taiga ấy, nó suốt ngày cắm đầu vào mấy ông thi sĩ với chả nhà văn rồi đến mấy ông tướng chết trận từ đời nào, mụ mị hết cả đầu óc, miết rồi không đọc được bảng cửu chương từ 7 trở đi”

“Cứ từ từ thôi ông Boucher ạ, không nên ép con bé học những gì mà nó không thích”

“Toán học rất có ích cho cuộc sống của nó sau này, tôi không muốn nó chết vì đột quỵ giữa đống sách đâu”

Ông đang cố làm gì vậy, ông Gustav? Ông không thấy tay của con gái ông đang xiết lại thành nắm đấm à? Có gì thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.

“Nhưng một tâm hồn bay bổng cũng đâu có độc hại gì đâu, đúng không? Tôi cũng có hai đứa con giống như vậy, một trai và một gái, nhưng còn nhỏ lắm. Tôi với vợ cũ của tôi cho chúng học những gì mà chúng thích. Ludwig thì thích chơi cờ vua và nó luôn thắng tôi trong mọi ván dù nó chỉ mới 15. Còn Vivian năm nay mới lên 8, mà đã biết kéo đàn violon hay rồi”

“Ngài có hai thần đồng kiệt xuất đấy, quả là hậu duệ của quý tộc Phổ có khác”

“Không có gì ghê gớm lắm đâu, Taiga cũng rất thông minh, hẳn là ông biết rồi nhỉ?”

“Chỉ là một đứa mọt sách thôi ngài Đại tá ạ. Nó bị cận rồi, sáng nay Juli mới chở nó đi mua kính”

Tôi lo cho số phận của cặp kính mới toanh kia lắm, nhất là sau cuộc sum họp không mấy vui tươi này.

“Mà nhắc đến Taiga, nó có làm phiền ngài quá không? Nếu có thì cứ nói ra, tôi sẽ dạy bảo nó lại”

“Dạy bảo” theo kiểu phụ huynh như ông thì chắc là tẩn con bé nhừ tử chứ gì? Hay nhẹ hơn là đay nghiến nó đến mức tự kỉ? Tôi biết thừa. Dù cho Taiga có ghét tôi thế nào đi nữa, thì tôi cũng sẽ bênh vực em ấy đến cùng.

“Không thưa ngài, đến một lần cũng không. Nói đúng ra thì tôi mới là người làm phiền Taiga”

“Thật sao? Con có làm phiền ngài Đại tá không-?”

“Không, không bao giờ”

Con bé trả lời dứt khoát, trước khi ông Boucher nói hết câu. Những sợi tóc mái che đi đôi mắt trống rỗng của em một cách nửa vời. Dù chỉ còn một con mắt, nhưng tôi vẫn thấy rõ nỗi buồn của em hơn hai con người vô tâm kia.

“Nó có thói làm lơ người lớn, nếu ngài bị vậy thì tôi mong ngài thứ lỗi cho”

“Ồ không, không sao cả, Taiga chưa bao giờ làm lơ tôi. Mỗi lần tôi gọi ‘Taiga’ là nó đáp ”Dạ” liền, không một lời nói hay cử chỉ hỗn xược nào cả, hơn hẳn hai đứa nhà tôi”

Xin lỗi nhé Lud, Rei, bố xin lỗi hai đứa nhiều lắm.

“Nó bị tự kỉ nặng đấy thưa ngài, rất là nặng luôn”

“Tôi thấy ổn mà, con nít đôi khi cũng đừng hiếu động quá”

Có thằng anh trai nào mà lại đi nói xấu em mình trước mặt nó không vậy? Nhà này muốn dìm chết người tôi yêu trong vũng bùn nhơ được lấp đầy bằng những lời sỉ vả cay nghiệt à?

“Nó bị như thế từ lúc mẹ nó mất đấy, ngài Đại tá. Suốt ngày cứ ngồi ôm con Pattrick rồi đọc sách mấy tiếng liền”

“Có chuyện gì xảy ra với bà Boucher vậy?”

“Chỉ là một chút hiểu lầm thôi, tôi e là ngài không muốn nghe đâu”

“Tôi muốn biết, xin ông cứ nói”

“Juli, dẫn em con ra ngoài đi dạo đi, để bố với ngài Đại tá nói chuyện”

“Vâng ạ”

Juliette đáp, rồi ra hiệu cho Taiga rời khỏi đây với cậu ta. Tôi nghe thấy tiếng chuông của hai chiếc xe đạp ra khỏi nhà chỉ sau vài phút ngắn. Ông Boucher lấy một hộp xì gà từ trong tủ, đưa tôi một điếu đã được cắt đầu. Như một phép lịch sự của lớp quân nhân, tôi liền đưa tay đón nhận nó từ ông ta. Trong làn khói thuốc mờ nhạt làm nổi bật những tia nắng hiếm hoi trong mấy ngày cận đông như thế này, ông Boucher nói bằng giọng chậm rãi:

“Vợ tôi, Emilie Du Boucher, nhũ danh Reitar… là người phụ nữ xinh đẹp và chăm chỉ. Emilie là con của một nhà văn sùng đạo, nên cô ấy được giáo dục rất tốt và luôn tin vào phép màu của Chúa trời. Nhưng Chúa thì lại quá tàn nhẫn với Emilie khi đã không che chở cho cô khi bọn Mật vụ đã bắt nhầm cô ấy”

“Mật vụ ư? Họ đã làm gì?”

“Họ nắm tóc, lôi Emilie đi mà không đưa cho tôi một câu trả lời thích đáng, trong khi cô ấy vẫn đang gào khóc gọi tên tôi. Tôi nóng mặt, cũng xông đến định túm cổ thằng cầm đầu nhưng bị một tên khác chỉa súng ngay gáy nên thôi. Ông chồng nhu nhược này chỉ có thể ôm hai đứa nhỏ vào lòng và cầu xin Jesus cứu rỗi cô ấy”

“Và chuyện gì đã xảy ra?”

Tôi rướn người ra đằng trước, tỏ ý tò mò diễn biến tiếp theo.

“Tối hôm sau, một cô gái có mái tóc bạc phơ, vận đồ đen như đám Mật vụ, đến gõ cửa nhà. Tôi hỏi: ‘Các người còn muốn gì nữa? Emilie đâu?’ Và cô ta- chắc cũng chỉ mới 20 tuổi- đáp lại tôi bằng giọng lạnh lùng và chỉ ngón tay một cách vô cảm về phía bên trái, nơi mà một cái hộp trông như cái quan tài đang ngự trên mặt đất: Bà Boucher của ông đang ở đây này”

“Tôi biết cô sĩ quan Mật vụ ấy”

“Chà, vậy là tôi khỏi nhắc tên cô ta rồi, nghe đâu là khá nổi tiếng ở Berlin. Tôi sững sờ trước câu trả lời đó, tôi chết đứng vài phút rồi mới hét lên: ‘Sao cơ? Các người dám giỡn mặt với tôi à? Các người bắt vợ tôi vô cớ rồi đem cô ấy về như thế này à? Chúa nguyền rủa chúng mày! Lũ khốn nạn! Tại sao hả? Emilie đã làm gì sai? Cô ấy chỉ ở nhà và chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình mà cũng không thoát nổi bọn chó săn chúng mày nữa à?’ Tôi lúc đó vì quá tức giận mà mất khôn, nhưng cô ta vẫn giữ nguyên khuôn mặt điềm tĩnh tri thức đó, ôn tồn giải thích cho tôi: ‘Chúng tôi rất tiếc vì điều này, thưa ông Boucher, đám sĩ quan của đội Mật vụ khác nằm ngoài sự quản lí của tôi đã nghĩ rằng bà Emilie Du Boucher là Emily Du Bartcher, một ả phản động chuyên đi phát tờ rơi tuyên truyền về nước Mĩ, nên họ đã bắt nhầm vợ ông’ Tôi không thể tin vào những gì mà mình vừa nghe, chỉ có thể gục khóc bên chiếc quan tài ở dưới chân mình sau khi cô ta rời đi… Sau khi kết thúc đám tang của Emilie, chúng tôi chuyển về đây sinh sống để không bị mấy tên đồ đen kia dòm ngó

Vâng, chuyện Mật vụ bắt nhầm người không phải là chuyện hiếm gì đâu, 32.000 sĩ quan Mật vụ đâu phải ai cũng có tài bắt người. Nhưng việc một sĩ quan Mật vụ- nhất là người chỉ huy- đến tận nhà của nạn nhân để trao trả lại người chết thì quả là lạ lùng. Tôi cố dùng mọi lời lẽ để an ủi ông Boucher, rồi ông ta tiếp tục:

“Chỉ sợ một ngày nào đó, tôi cũng y hệt như Emilie vậy, rồi hai đứa nhỏ kia cũng không biết nương tựa vào ai…”

“Sẽ ổn thôi mà ông Boucher, trông ông vẫn còn khỏe mạnh lắm. Sẽ chẳng có tên Mật vụ nào dám bắt ông khi tôi vẫn còn đang sống trong nhà này”

“Thật tốt khi có ngài Đại tá ở đây, chỉ mong ngài sẽ thay tôi chăm sóc cho hai đứa nhóc ấy, nhất là Taiga, nhìn vậy thôi chứ nó còn khờ khạo lắm. Từ lúc Emilie mất tới giờ, nó cứ như bị tự kỉ vậy, chứ hồi đấy nó hiếu động không thua gì mấy thằng con trai”

Nhất định rồi ông Boucher ạ, nếu cần thiết thì để tôi sai vài tên Mật vụ đến đây để đưa ông và cậu Juliette đi, để tôi và Taiga sống hạnh phúc bên nhau như hoàng tử quái vật và nàng Belle trong truyện cổ tích.

Tuyết trắng rừng Ardennes (phần 1)

Taiga- Những cánh rừng lá kim bạt ngàn trải dài khắp nước Nga nhưng chỉ đẹp vào mùa đông. Còn em- người tình nhỏ bé trong cơn hoang tưởng nửa vời của tôi- luôn luôn xinh đẹp suốt bốn mùa, như một đóa hoa huệ tây bất tử trường tồn mãi theo thời gian. Thân xác này của tôi, trái tim của tôi, hay cả số mệnh của tôi, đều sẽ thuộc về em hết…

Đây là một quyển tự truyện của bác sĩ K. S. Dobermann- hay nói đúng hơn là lời xưng tội của ông trước tòa án lương tâm của chính mình.

“Taiga, Taiga Amille Boucher, nỗi khao khát thầm lặng của tôi, chỉ mong thế giới này đừng vì đố kị với tình yêu của chúng ta mà hủy hoại nó…”

Chuyến công tác ở mặt trận phía Đông của tôi vừa kết thúc ngay sau khi tôi li dị với Yvette- người phụ nữ sinh ra là để vắt cạn túi tiền của những gã đàn ông ngu si vừa mới lộ rõ bản chất đĩ điếm của mình khi thông dâm với thằng ranh con giao báo mỗi sáng. Trước đó là một khoảng thời gian khó khăn của đời tôi, tôi phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm một luật sư có cái mồm khôn khéo để kéo tôi khỏi cuộc hôn nhân tồi tệ này. Tôi vừa phải chuẩn bị giấy tờ để chia tài sản, vừa phải chữa trị cho mấy anh chàng thương binh có thể nguy kịch bất cứ khi nào- chiến trường là nơi mà chỉ cần tôi sẩy tay một chút thôi là họ không còn là thương binh nữa đâu, nên là tôi phải luôn dốc sức mình để giữ họ khỏi thành “anh hùng liệt sĩ”- Có chàng trai trẻ nào ra trận mà chẳng có người mẹ già lúc nào cũng ngồi ghế bập bênh, đan khăn len ở ngoài hiên nhà vào những buổi chiều để chờ nghe tin con chứ? Nhưng mỗi khi có người không thể chối từ được tiếng gọi của Chúa, tôi đành phải buông xuôi để họ ra đi trong thanh thản bằng một viên đạn. Phía Đông- hay nói đúng là hơn là nước Nga Xô viết- chính là địa ngục trần gian đối với quân Đức. Thời tiết ở đây đối xử tệ bạc với những nỗ lực của chúng tôi, và đau đớn hơn nữa là cái đám hậu cần đáng nguyền rủa của lão Goering, thay vì thả áo ấm xuống thì thứ tụi nó thả lại là quế, hạt tiêu, muối, đường,… “Thứ chúng tôi cần ngay lúc này là quần áo mùa đông! Đàn ông đi đánh trận chứ có phải là đàn bà đi thi nấu ăn đâu mà lại phát cho gia vị thế? Định bắt tụi này đi trộm cừu về cạo lông làm áo ấm à?”- Lão chỉ huy lúc nào cũng sụt sịt nước mũi xanh lè đã hét lên như thế với người đại diện của cục Hậu cần Trung ương ở phía bên kia đầu dây điện thoại. Chán nản, mệt mỏi- Đó là cảm giác của tôi và các anh em trong tiểu đoàn lúc đó. Nhưng rồi việc gì đến thì cũng phải đến, chúng tôi đã dốc hết sức tàn của từng người để phản công Hồng quân, và họ đành phải rút lui về phòng tuyến phía sau để tránh thiệt hại nặng nề. Được đà thắng thế, chúng tôi tiếp tục tiến lên với lòng quyết tâm mãnh liệt hơn nữa, và cuối cùng là đã chiếm được cứ điểm quan trọng nhất ở phía Nam. Tiểu đoàn của tôi đóng quân trong một thành phố lớn, sau đó tôi phải chào tạm biệt họ để đến với Vương quốc Bỉ nhỏ bé ở phía bên kia biên giới nước Đức, một công việc mới đang chờ đợi tôi…

Ngồi trên chuyến tàu băng trên đường ray của Đại công quốc Luxembourg, tôi thở phào nhẹ nhõm sau khi ngộ nhận ra rằng mình đã được tự do. Vậy là vĩnh biệt nhé, phía Đông xác người dày hơn tuyết và cô vợ đào mỏ thân yêu vừa mới tặng cho tôi cặp sừng nho nhỏ trên đầu. Chỉ mất vài tiếng thôi là tôi đã đến với Bỉ- Hay còn gọi là “Bãi chiến trường của Châu Âu”, nhưng giờ đó chỉ là quá khứ thôi. Thật may mắn cho một người Đức thạo tiếng Pháp như tôi khi được chuyển đến vùng Walloine nằm ở phía Nam nước Bỉ- nơi mà tiếng Pháp là ngôn ngữ chính thức. Tôi được giao chức trưởng khoa thần kinh kiêm phó giám đốc trong một bệnh viện lớn thuộc quyền sở hữu của Wehrmatch. Thật sự thì tôi muốn làm bên khoa tâm lí hơn, nhưng mà thôi, dù gì thì nhân cách của tôi hẳn là đã bị hủy hoại bởi chiến tranh rồi nên tôi chẳng thể ngồi tư vấn cho ai được đâu. Mà vấn đề ở đây là có vẻ như… Các sĩ quan SS đã từng chiến đấu ở mặt trận phía Đông không được chào đón ở đây lắm, vì ai mà chẳng ngửi được cái mùi máu tanh ngòm phía sau danh xưng “Chủng tộc thượng đẳng” chứ, đến cả đứa con nít lên ba ở mấy nước bị quân Đức chiếm đóng cũng thừa biết chúng tôi tàn sát bao nhiêu người mà. Tôi muốn kết thân với ai đó ngay ngày đầu tiên nhận công việc, nhưng các bác sĩ ở đây luôn từ chối mệnh lệnh của tôi. Chết tiệt, làm như tôi chỉ là một tay Thượng sĩ quèn không bằng. Đằng này tôi còn mang cả hàm Đại tá và đeo tận bốn cái huân chương Thập tự sắt trên người nữa. Bực mình thật, nhưng vì sợ mích lòng cấp dưới nên tôi không báo lại cho bên ban quản lí. Cuộc sống của tôi ở Bỉ sẽ trôi qua một cách êm đềm và nhàm chán- tựa một chiếc lá khô trôi theo dòng suối nhỏ- nếu như cấp trên không phân công tôi vào ở chung với một gia đình người Đức sống cách xa chỗ tôi làm việc khoảng 5 cây số. Đó là một gia đình người Đức vô cùng bình thường, nhưng lại vắng bóng của người phụ nữ lo chuyện bếp núc. Hai người đàn ông và một đứa con gái mới độ thiếu niên- Tôi không biết là họ quán xuyến việc nhà như thế nào nữa. Ông Gustav Von Boucher là kế toán trong một công ty sản xuất nước hoa, thường hay đi ra ngoài làm việc từ 8 giờ sáng đến tận khuya. Con trai cả- Juliette- Một Trưởng đoàn sôi nổi, nhiệt tình của Đoàn Thanh niên Hitler ở địa phương nên cũng hay về muộn. Vậy là còn cô con gái út, nhưng tôi không biết nhiều về con bé đó lắm. Lúc tôi đến thăm thú căn nhà thì tôi bắt gặp nó đang ngồi chơi với con mèo tên Pattrick ở ngoài hiên nhà, giữa vườn hoa huệ tây trắng muốt… Taiga! Đúng rồi! Đó là tên của con bé đó. Thật kì lạ khi đặt cho đứa con gái út một cái tên kì lạ và vô nghĩa như vậy. Hai vợ chồng nhà Boucher này thích rừng lá kim đến thế à? Nhưng mà thôi, nó cũng là một cái tên đầy ấn tượng, Taiga Amille Boucher, nếu chỉ nói ra thì khó ai mà đoán được đó là tên của ái nữ của nhà Boucher lương thiện này. Taiga, Taiga, Taiga Amille Boucher, tôi cứ lặp đi lặp lại ba từ đấy trong lòng mình kể từ khi gặp con bé ấy.

“Giới thiệu với ngài, đó là con gái tôi, Taiga”

Ông Boucher nhìn tôi rồi nhìn về phía của Taiga. Con bé ngồi nghiêng mình nên tôi chỉ thấy được gò má với phần tóc mái đã phủ một bên, lúc này tôi chưa có cảm giác gì lạ cho lắm.

“Taiga Amille Boucher đúng không?”

“Vâng, con bé rất ngoan ngoãn và lễ phép nên ngài đừng quá lo lắng về việc nó quấy rầy ngài”

“Taiga à, tên lạ nhỉ?”

“Vợ tôi đặt mà, dù con bé có nét mặt giống tôi hơn… Taiga! Nhà chúng ta có khách này, con ra chào bác đi”

“Bác nào cơ?”

Con bé cất tiếng hỏi, dù vẫn đang chơi đùa cùng với con mèo trắng kia.

“Thôi nào Tai, đứng lên và ra chào hỏi khách đi chứ”

“Hmm?”

Cuối cùng Taiga cũng ngoảnh mặt ra nhìn chúng tôi. Lúc này tôi mới thấy rõ khuôn mặt của con bé. Nói sao nhỉ? Taiga có dáng người thư sinh cao ráo, tóc vàng nhạt buộc đuôi gà, mắt xanh một màu Đại Tây Dương hơi xếch lên một tí, đầu mũi tròn với sóng mũi cong hình cái móc nhỏ, gò má hồng lốm đốm những vệt nám mờ nhạt của tuổi dậy thì. Nhưng điều tôi chú ý nhất là vào chiếc cổ thon dài và cánh tay yếu ớt của Taiga, với những đầu ngón tay ửng hồng, tôi gần như chẳng thấy một sợi mạch nào nổi lên trên mu bàn tay của con bé cả. Thật kì lạ… một cơn rạo rực như thể có cả ngàn con bươm bướm đang vỗ cánh trong lồng ngực tôi… Có gì đó không đúng thì phải… Đó chỉ là một con nhóc mới học cấp 2 thôi mà phải không? Làm ơn đi ta ơi, ta đâu phải là một tên ấu dâm tầm thường vô liêm sỉ đâu mà lại có cảm giác đó. Tôi cố hết sức bình tĩnh, tiến đến gần con bé để nói câu “Rất vui khi được gặp cháu, Taiga”. Nếu như tôi thật sự cảm thấy “vui” như lời tôi nói thì quá tốt rồi.

“Vâng, chào ngài ạ”

Taiga có vẻ dè dặt trước tôi, vì trông mặt tôi lúc này không được điển trai như hồi trước chiến tranh nữa. Trong cuộc phản công định mệnh ấy, thằng đồng đội của tôi, với cái não rỗng tuếch, nó đã vô tình ném cây lựu đạn chày vào tường rồi văng lại phía của tôi, thay vì lão già người Litva đang giữ súng máy sấy hết cả băng vào chúng tôi. Đúng lúc cây lựu đạn vừa băng qua mặt tôi là nó phát nổ ngay tức khắc, mảnh lựu đạn văng tứ tung và tôi cũng hứng vài mảnh cho mình. Kết quả là mắt phải tôi giờ đây vĩnh viễn không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng của vầng thái dương nữa. Hai đứa con của tôi- Ludwig và Vivian- đều sợ chết khiếp khi thấy bố chúng nó trở về với một cái băng bịt mắt như mấy thằng cướp biển Trung Mĩ (Bà chị gái của tôi cũng nhận xét y vậy). Tôi không bận tâm cho lắm, miễn là tôi vẫn còn mắt trái là được rồi. Vì tôi không thể dùng súng theo một cách bình thường được nữa, nên tôi bị đá ra khỏi chiến trường rồi về đây sống như một bác sĩ bình thường, cũng khỏe thôi.

Trở lại câu chuyện chính, ngay khi con bé đáp lại sự thân thiện của tôi, thì tôi chợt cảm thấy lạnh gáy khi nhìn vào cặp mắt màu xanh dương đó. Chúng hoàn toàn tăm tối, chẳng có gì cả, trống rỗng với đôi đồng tử đang giãn ra, như xác chết vậy. Để thoát khỏi nỗi sợ hãi vô hình này, tôi tự xưng tên với Taiga:

“Đại tá SS Klaus Schneider Von Dobermann, rất hân hạnh”

“Taiga, ngài chỉ cần gọi vậy thôi”

“Cảm ơn vì đã cho phép ta gọi tên cháu”

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi này kết thúc rất nhanh chóng, khi ông Boucher gọi tôi sang xem vườn hoa mà ông đã rất tự hào khi trồng chúng. Ngắm nhìn những đóa hoa huệ tây trắng muốt tinh khôi này, chốc chốc tôi lại quay đầu ra đằng sau để trộm nhìn con bé Taiga đó- Nó vẫn ở đó, vẫn khuôn mặt vô cảm và cặp mắt xanh trống rỗng.

Ngày này qua ngày kia, mới đây đã tròn một tuần tôi sống cùng với gia đình Boucher. Tôi là một con người dễ thích nghi nên sớm làm quen được với nhịp điệu sinh hoạt của nhà này (chỉ trừ nỗi ám ảnh của tôi với Taiga, chuyện đó tôi sẽ nói sau):

7 giờ sáng, thức dậy và vệ sinh cá nhân, thay quần áo và xuống bếp.

7 giờ rưỡi sáng, Taiga sẽ chuẩn bị cà phê và nướng bánh mì sandwich cho ba người đàn ông trong nhà (con bé đã thức từ lúc 6 giờ sáng).

8 giờ sáng, ông Boucher đi đến ngân hàng, cậu Juliette đi đến văn phòng của Đoàn Thanh niên Hitler, tôi đi đến bệnh viện, còn Taiga thì tự đạp xe đến trường.

2 giờ chiều, tôi thường xuyên về nhà vào giờ này để đánh một giấc ngủ trưa yên tĩnh và Taiga cũng đã tan trường. Tôi đã lên kế hoạch làm thân với con bé vào lúc này, nhưng nó lại bảo là nó còn buổi học Lịch sử thế giới vào 2 giờ rưỡi, ngày nào cũng vậy.

5 giờ chiều, Taiga đi đến lớp học tiếng Anh. Ông Gustav Boucher và cậu Juliette về nhà để thay quần áo rồi đi làm tiếp.

7 giờ tối, tôi tan ca về nhà. Taiga lúc này đang ở nhà của một bà cô tên Elena để học tiếng Nga đến 8 giờ 45 phút (Nếu con bé không thích tiếng Nga thì có lẽ tôi đã là người dạy kèm tiếng Pháp cho nó rồi).

9 giờ rưỡi tối, Juliette về nhà và lên phòng ngủ. Còn tôi thì vẫn đang ngồi đọc sách dưới phòng khách. Taiga thỉnh thoảng xuống bếp để ăn bánh mì sandwich phết mứt dâu dù việc này không tốt cho sức khỏe. Tôi đã nhắc nhở con bé vài lần rồi, nhưng có vẻ như Taiga thuộc tuýp con gái cứng đầu.

11 giờ tối, tôi đi đánh răng rồi đi ngủ. Đến tận giờ này ông Boucher mới về. Cậu Julietta đang say giấc. Còn Taiga vẫn đang mò mẫm từng dòng trong tiểu thuyết Sherlock Holmes dưới ánh nến le lói.

Và một ngày của nhà Boucher kết thúc như vậy đấy. Với lịch học và lịch làm việc trái nhau như vậy, thì tôi và Taiga hiếm khi nào mà được nói chuyện với nhau.

…Taiga lúc nào cũng nhìn tôi bằng cặp mắt vô hồn đó, như thể tôi chẳng là cái thá gì cả. Tôi yêu quý con bé hơn cả hai ngườ kia, lúc nào đi làm về vào buổi chiều tôi cũng mua vài chiếc bánh dâu tây cho con bé mà nó lại nỡ lòng nào mà lại đem chia cho đám bạn đồng môn Sử học của nó. Tôi quên khuấy mất là còn chi tiết này: Vào ngày thứ hai tôi ở cùng gia đình Boucher, tôi cố bắt chuyện với Taiga nhưng con bé tỏ ra không hứng thú cho lắm.

“Taiga à”

“Vâng”

Con bé chỉ đáp lại tôi bằng giọng hờ hững, đôi mắt chỉ chăm chằm vào quyển sách.

“Cháu học ở trường trong thị trấn à?”

“Vâng, trong này chỉ có mỗi trường đấy là còn được mở thôi”

“Cháu mấy tuổi rồi nhỉ?”

“15”

“Ta cứ nghĩ cháu đã 17 rồi cơ”

“Vậy ngài không có việc gì làm ngoài việc nói chuyện với tôi à?”

“Sao cơ?”

Tôi hỏi lại nó vì tôi không thể tin được vào những gì mà mình vừa nghe thấy.

“Ngài đang làm phiền tôi đấy”

Phũ phàng- Đó là từ tiếp theo mà tôi dùng để mô tả Taiga chỉ sau hai từ: Lặng lẽ và kì quặc. Ai mà ngờ được một đứa trẻ trầm tính lại có thể thẳng thừng như vậy. Vậy là nỗ lực đầu tiên của tôi để làm thân với Taiga đã bị vùi dập bởi thái độ lạnh nhạt của nó rồi. Làm thế nào đây? Tôi thẹn đến mức mà chả dám nhìn vào cặp mắt xanh màu nước biển của con bé nữa, huống hồ là tiếp tục cuộc trò chuyện để có thể được nó để ý.

“Đại tá Doberman, liệu ngài có thể canh nhà một chút trong khi tôi đi ra ngoài với Juliet được không?”

“Ồ vâng, dĩ nhiên rồi, ông có thể đi mà”

“Cảm ơn ngài, chào nhé”

Tôi vẫy tay chào ông Boucher, thật may khi ông ta rời khỏi căn nhà này trong vài phút. Vậy là tôi có cơ hội để được ở gần Taiga rồi, nhưng làm sao để con bé có thể lưu tâm đến tôi đây? Không biết là do tiềm thức của tôi mách bảo hay gì, mà tôi lại hỏi con bé câu này:

“À ờm… Taiga này, ta có thể mượn cháu mấy quyển tiểu thuyết được chứ?”

“Ngài cứ lấy đi, tôi không bận tâm đâu”

“Cảm ơn cháu rất nhiều, vậy ta lấy đây…”

Nếu đó là Juliette, thì nó sẽ vui vẻ mà tự tay đưa tôi vài quyển, vì nó muốn tạo ấn tượng với tôi để được gia nhập vào SS. Nhưng đây là Taiga- một đứa nhóc con 15 tuổi kì thị quân nhân chúng tôi. Tôi đứng đọc sách cùng Taiga, chốc chốc lại lén nhìn con bé. Tôi để ý là Taiga có gương mặt tròn, má phính và bờ môi nhỏ, chắc là mềm mại lắm đây. Nhưng than ôi, nếu tôi mà dám động tay với đứa nhỏ này vào ban ngày ban mặt như thế, thì mấy trại lao động tập trung ở phía Đông lại có thêm ứng cử viên xúc đất chuyên nghiệp nữa mất, tôi không muốn tự tay hủy hoại quãng đời còn lại của mình như vậy đâu. Taiga ơi, trông cháu thật kiêu kì làm sao khi đưa tay vén sợi tóc lên vành tai của mình. Tôi chỉ có một nguyện vọng duy nhất- ngay lúc này thôi- là được chạm vào thân thể mượt mà ấy của Taiga.

Buổi sáng hôm nay, Taiga vừa mới tan trường, đi vào nhà bằng cổng sau. Tôi nhìn thấy con bé xấc xược ấy lén lút đặt bàn chân mang tất đen của mình lên hiên nhà, di chuyển thật nhẹ nhàng như con mèo Pattrick sau khi liếm trộm cái bánh su ken của Juliette- để không gây ra bất kì tiếng động nào. Tôi đoán là nó vừa đi đâu đó sau khi tan trường rồi mới về nhà đây… Quả nhiên là trực giác của tôi chưa bao giờ là phản bội lại chủ nhân của nó cả, Taiga vừa mới đi ăn kem cùng đám bạn của nó về. Dù gì thì con bé cũng chỉ là một đứa ngốc, khi nó còn không thèm màng tới việc trên cổ áo của mình còn dính một vệt kem vani.

“Cháu không định chào ta à, Taiga?”

“Hớ?”

Taiga giật thót hết cả mình khi tôi gọi tên con bé. Tiếng “hớ” mà nó kêu lên nghe thật dễ thương làm sao. Tôi tiếp tục tra hỏi con bé- như một tay sĩ quan Mật vụ vừa mới túm cổ được tên Cộng Sản núp sau bức tường nhà hắn:

“Sao cháu lại đi cửa sau vậy?”

“Tôi… tôi đi tìm con Pattrick… Ở sau vườn”

Ôi nàng tinh linh rừng Ardennes của tôi ơi, chẳng ai dạy cho em cách nói dối thuần thục sao? Pattrick đang nằm dưới chân tôi đây mà, em lại đi tìm nó sau vườn để làm chi? Nhưng thôi, con nít mà, chứ đâu phải là mấy gã đầu hói bên Bộ Tuyên truyền đâu mà biết cách dắt mũi người khác bằng lời nói của mình.

“Thật à, thế con mèo đang nằm dưới chân ta hẳn tên là Valentina* rồi”

*(Tôi là người theo đạo nên biết Patrick và Valentine là tên của hai vị thánh trong Kitô giáo. Ông Boucher đã thay đổi tên của ông thánh xứ Ireland để đặt cho con mèo, còn tôi dùng tên ông thần tình yêu kia chỉ là để mỉa mai Taiga thôi)

“Tôi…”

Tôi định chơi đùa với Taiga một lát để xem con bé có thể lạc lối đến đâu trong mê cung của sự dối trá này, nhưng rồi khi tôi nhìn thấy trên khuôn mặt xinh xắn ấy hiện lên nỗi ân hận vì đã cố lừa tôi thì tôi dẹp ngay cái ý định đê tiện đó. Trước khi tôi mở lời thì con bé đã tự thú với tôi:

“Tôi vừa đi chơi về, sợ bị bố gặp nên lén lút vậy đấy, câu trả lời đã khiến ngài vừa lòng chưa?”

“Ơ… ta đã nói gì đâu mà cháu…”

“Tôi biết ngài đang dò hỏi tôi”

“Được rồi… được rồi mà… cháu không cần phải nói vậy đâu mà…”

Tôi sựt nhớ ra rằng ông Gustav Boucher là một ông bố rất nghiêm khắc về vấn đề thời gian. Ông ta hay căn dặn Taiga bé nhỏ của tôi rằng tan trường là phải về thẳng nhà để đi học tiếp chứ không được la cà tụ tập với cái đám học trò gốc Pháp- mà theo ông ta cho là đám trẻ trâu hay thích làm chuyện “người lớn”- Cũng đúng thôi, có bậc phụ huynh nào trong thời kì này mà dễ dàng chấp nhận được việc trinh tiết của con gái mình đã bị cướp bởi một thằng trai tơ lạ hoắc nào đó mà chính nó còn không có tình cảm gì. Nhưng ông Boucher ơi, ông cứ yên tâm mà làm việc của ông đi, vì con gái ông đã có người đàn ông sẵn sàng vứt bỏ cả tương lai mình để lên kế hoạch cưỡng đoạt nó một cách kĩ lưỡng rồi, và tôi sẽ lấy con gái ông về làm vợ nếu được ông cho phép, còn nếu ông không chấp nhận cuộc tình 45- 15 này thì tôi sẽ rút khẩu Luger P1908 ra khỏi túi mình và đặt nó lên thái dương của con gái ông, “Đoàng” một tiếng, rồi tới lượt tôi… Tôi đùa đấy, chuyện kinh khủng đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu… Ôi không, tôi lại để trí tưởng tượng phong phú của mình đẩy xa câu chuyện ra khỏi quỹ đạo rồi, xin lỗi nhé.

“Tôi thật sự là không thể ưa nổi ngài mà…”

Thêm một lần nữa, con nhóc con sinh sau tôi tận ba thập kỉ lại này lại làm tôi bất ngờ vì câu nói không thể nào mà phũ phàng hơn.

“Các ông dân chủ đến mức mà quyền riêng tư ở trong nhà cũng không được sao hở ngài Đại tá?”

“Thôi nào, ta đâu có ý đó đâu, chỉ là ta lo lắng cho cháu thôi”

Giờ thì tới lượt tôi là kẻ bị dắt mũi.

“Tôi không cần ngài lo chuyện bao đồng, rảnh thì đi đọc Tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản đi”

“Được được, ta sẽ nghiên cứu nó sau khi rảnh, giờ thì xuống đây và nói chuyện như người một nhà nào…”

“Ngay cả việc hít thở chung một bầu không khí với hạng người như các ông cũng khiến tôi cảm thấy tởm lợm nữa, huống chi là làm người một nhà”

“Taiga…”

Con bé xấc xược ấy bỏ lên tầng trên ngay sau khi kết thúc cuộc trò chuyện bằng một câu nói không thể nào mà nghe chối tai hơn được nữa. Vậy ra đó là suy nghĩ của cháu sao, Taiga thân mến? Bọn ta thật sự là đáng kinh tởm đến mức vậy sao? Vì cớ gì mà cháu lại căm ghét những người đàn ông đáng thương đã bị khói lửa chiến tranh hủy hoại này? Cháu đã bóp nát trái tim đang dần bị mục rữa của ta rồi đấy, đồ quỷ nhỏ ạ.